Strī-satkāra (On honoring women) — Mahābhārata 13.46
अहोरात्रं विजानाति ऋतवश्चापि नित्यश: । पुरुषे पापकं कर्म शुभं वा शुभकर्मिण:,पापीमें जो पापकर्म है और शुभकर्मी मनुष्यमें जो शुभकर्म है, उन सबको दिन, रात और ऋतुएँ सदा जानती रहती हैं
ahorātraṃ vijānāti ṛtavaś cāpi nityaśaḥ | puruṣe pāpakaṃ karma śubhaṃ vā śubhakarmiṇaḥ ||
Ngày và đêm, cùng bốn mùa, luôn luôn làm chứng: chúng biết điều ác trong kẻ ác, và cũng biết điều lành trong người hành thiện. Chính nhịp điệu của thế gian là lời chứng thầm lặng rằng không một hành vi nào—xấu hay tốt—có thể trôi qua mà không được ghi nhận trong trật tự đạo lý.
विपुल उवाच
Time itself—day, night, and the seasons—stands as an ever-present witness to human conduct; both wrongdoing and virtuous action are known and thus carry moral consequence.
Vipula is speaking in a didactic context, emphasizing ethical vigilance by stating that the cycles of time continually observe and ‘know’ the good and bad deeds performed by people.