Pūjya-namaskārya-prakaraṇa
On Those Worthy of Honor and Salutation
त्वां तु शोचामि यो लब्ध्वा ब्राह्माण्यं न बुभूषसे । मतंगने कहा--देवराज! मैं तो यों ही दुःखसे आतुर हो रहा हूँ
tvāṃ tu śocāmi yo labdhvā brāhmaṇyaṃ na bubhūṣase |
Matanga nói: “Ta thương xót cho ngươi—bởi ngươi đã có được địa vị và phẩm giá Bà-la-môn, vậy mà ngươi không muốn gìn giữ và nâng đỡ nó. Chính vì ngươi mà ta than khóc: ngươi có từ khi sinh ra điều lẽ ra phải được ôm giữ bằng hạnh kiểm, thế nhưng ngươi lại khước từ nhận nó làm của mình.”
मतंग उवाच
Brahminhood is not merely a birth-label but a dharmic ideal to be consciously upheld; possessing the status yet refusing its ethical discipline is a cause for lament.
Matanga addresses the other party with reproachful compassion, saying he grieves for them because they have obtained Brahminhood yet do not wish to embrace or live according to it.