Dharma-vyādha’s Analysis of Moral Decline and the Mahābhūta–Guṇa Schema (धर्मव्याधोपदेशः)
भोजन छोड़ने आदिसे पापकर्मोंका शोधन हो जाता हो, ऐसी बात नहीं है। हाँ, भोजन त्याग देनेसे यह रक्त-मांससे लिपा हुआ शरीर अवश्य क्षीण हो जाता है ।। अज्ञातं कर्म कृत्वा च क्लेशो नान्यत् प्रहीयते । नान्निर्दहति कर्माणि भावशून्यस्य देहिन:,शास्त्रोंद्वारा जिनका विधान नहीं किया गया है, ऐसे कार्य करनेसे केवल क्लेश ही हाथ लगता है, उनसे पाप नष्ट नहीं किये जा सकते। अग्निहोत्र आदि शुभ कर्म भावशून्य अर्थात् श्रद्धारहित मनुष्यके पापकर्मोंको दग्ध नहीं कर सकते
Yudhiṣṭhira uvāca: Ajñātaṃ karma kṛtvā ca kleśo nānyat prahīyate; nānnirdahati karmāṇi bhāvaśūnyasya dehinaḥ.
Yudhiṣṭhira nói: “Không phải cứ bỏ ăn từ đầu là có thể gột rửa các nghiệp tội. Việc đoạn thực chỉ làm thân thể này—vốn bám đầy máu thịt—gầy mòn đi mà thôi. Lại nữa, nếu làm những việc không được kinh điển (śāstra) chuẩn nhận, thì chỉ chuốc lấy khổ nhọc, không có lợi ích nào khác, và tội cũng chẳng vì thế mà tiêu trừ. Ngay cả các nghi lễ thiêng liêng như Agnihotra cũng không thể ‘thiêu đốt’ nghiệp cũ của kẻ trống rỗng nội tâm—tức không có đức tin và chánh ý—dù bề ngoài có khổ hạnh đến đâu.”
युधिछिर उवाच
External austerities or rituals do not purify wrongdoing by themselves. Actions not grounded in śāstra bring only suffering, and even sacred rites fail to ‘burn’ karma when performed without bhāva—inner faith, sincerity, and right intention.
In the Vana Parva discourse context, Yudhiṣṭhira reflects on the limits of mere bodily mortification and mechanical ritual. He emphasizes that dharma requires authorized practice and inner disposition; otherwise, one gains only hardship, not moral cleansing.