Dharma-vyādha’s Analysis of Moral Decline and the Mahābhūta–Guṇa Schema (धर्मव्याधोपदेशः)
भुदुक्ते च दानं तत् सर्व गर्भस्थस्तु नर: सदा । ददद् दान द्विजातिभ्यो वृद्धभावेन मानव:,जो तमोगुणसे आवृत हो भय और क्रोधपूर्वक दान देता है, वह मनुष्य वैसे सब प्रकारके दानोंका फल भावी जन्ममें गर्भावस्थामें भोगता है, अर्थात् तामसी दान करनेके कारण वह उसका फल दु:खके रूपमें भोगता है तथा (श्रेष्ठ) ब्राह्मणोंको दान देनेवाला मानव उस दानका फल बड़ा होनेपर (कामनाके अनुसार) भोगता है
Mārkaṇḍeya uvāca: bhayodvigne ca dānaṃ tat sarvaṃ garbhasthaḥ tu naraḥ sadā | dadad dānaṃ dvijātibhyo vṛddhabhāvena mānavaḥ ||
Mārkaṇḍeya nói: “Khi bố thí trong sợ hãi, xao động, u tối của tâm trí, hoặc trong giận dữ, con người sẽ thọ nhận trọn vẹn quả báo của sự bố thí ấy ở đời sau ngay khi còn trong bụng mẹ—nghĩa là, bố thí mang tính tamas sẽ chín thành khổ đau. Nhưng người bố thí với ý hướng chín chắn, cung kính cho hàng ‘nhị sinh’ (những bà-la-môn xứng đáng) thì sẽ hưởng quả của sự bố thí ấy lớn lao hơn, tùy theo sự cao quý của người nhận và trạng thái nội tâm của người cho.”
मार्कण्डेय उवाच
The moral quality of a gift depends on the giver’s inner state: charity given under tamas—fear, anger, or confusion—yields painful karmic results, while charity given with mature reverence to worthy recipients yields greater, beneficial results.
In Mārkaṇḍeya’s instruction on dharma, he explains to the listener how different motives and mental states behind giving determine the kind of fruit (phala) one experiences, even across future births.