Bhīmasena–Hanūmān Saṃvāda: The Tail Test and the Divine Path
जृम्भमाण: सुविपुलं शक्रध्वजमिवोच्छितम् । आस्फोटयच्च लाडूलमिन्द्राशनिसमस्वनम्,कदलीवनमें आय हुए पाण्डुनन्दन भीमसेनको इस मार्गपर आनेके कारण किसीसे शाप या तिरस्कार न प्राप्त हो जाय, यह विचारकर ही कपिप्रवर हनुमानजी उस वनके भीतर स्वर्गका रास्ता रोककर सो गये। उस समय उन्होंने अपने शरीरको बड़ा कर लिया था। निद्राके वशीभूत होकर जब वे जँभाई लेते और इन्द्रकी ध्वजाके समान ऊँचे तथा विशाल लंगूरको फटकारते, उस समय वज्रकी गड़गड़ाहटके समान आवाज होती थी
jṛmbhamāṇaḥ suvipulaṃ śakradhvajam ivocchritam | āsphoṭayac ca lāḍūlam indrāśani-samasvanam ||
Vaiśampāyana nói: Bị giấc ngủ chế ngự, Hanumān ngáp, thân hình đã phóng lớn mênh mông, vươn cao như cờ hiệu của Indra. Và khi ngài quật, búng chiếc đuôi khổng lồ, âm vang dội lên như lôi chùy của Indra, khiến cả khu rừng như rung chuyển. Nằm chắn ngang như thế, ngài chặn lối trong lùm chuối, với ý định để Bhīma, con của Pāṇḍu, không phải chịu lời nguyền hay lời chê trách của người khác vì đã đi theo con đường ấy.
वैशम्पायन उवाच
Power should be guided by dharma and concern for others. Hanumān’s immense strength is displayed, yet it is used to prevent harm—shielding Bhīma from possible blame or a curse—showing that true greatness includes restraint and protective intent.
Hanumān, lying across the path in the banana-grove, has enlarged his body and is dozing. As he yawns and flicks his tail, it makes a thunder-like sound. This sets the scene for Bhīma’s approach and the ensuing encounter, with Hanumān deliberately obstructing the way for a higher purpose.