Śreyas-nirdeśa (Discerning the Superior Good): Nārada–Gālava Saṃvāda
छित्त्वैनां सुकृतो यान्ति नैनां छिन्दन्ति दुष्कृत: । गाँवोंमें रहकर विषय-भोगोंमें आसक्त होना--यह जीवको बाँधनेवाली रस्सीके समान है। केवल पुण्यात्मा पुरुष ही इसे काटकर निकल पाते हैं। पापी पुरुष इसे नहीं काट सकते
chittvaināṃ sukṛto yānti naināṃ chindanti duṣkṛtaḥ |
Bhīṣma nói: “Người có công đức chân chính cắt đứt sợi dây trói buộc ấy mà vượt qua; kẻ ác thì không cắt nổi. Sống giữa thôn làng và đắm nhiễm các dục lạc của giác quan giống như một sợi thừng trói chặt chúng sinh mang thân. Chỉ bậc hiền thiện, nhờ phước đức và tự chế, mới có thể chém đứt mối ràng buộc này để tiến bước; kẻ tội lỗi, bị khát ái thúc đẩy, vẫn bất lực trước tự do.”
भीष्म उवाच
Attachment to sense-pleasures functions like a rope binding the soul; only the meritorious and self-controlled can cut this bond, while the sinful—enslaved by craving—cannot.
In the Shanti Parva’s instruction on dharma and liberation, Bhishma continues advising Yudhishthira, using a terse contrast—sukṛta and duṣkṛta—to emphasize that inner freedom requires severing attachment.