Adhyāya 21 — Duryodhanasya bāṇavarṣaḥ
Duryodhana’s Arrow-Storm and the Dust-Obscured Engagements
वहाँ कृतवर्माका शत्रुओंके साथ होनेवाला युद्ध अत्यन्त आश्चर्यजनक प्रतीत होता था; क्योंकि उसने अकेले ही दुर्जय पाण्डव-सेनाकी प्रगति रोक दी थी ।। तेषामन्योन्यसुहदां कृते कर्मणि दुष्करे । सिंहनाद: प्रह्ृष्टानां दिविस्पूक् सुमहान भूत्,एक-दूसरेका हित चाहनेवाले कौरवसैनिक कृतवमकि द्वारा यह दुष्कर पराक्रम किये जानेपर अत्यन्त हर्षमें भर गये। उनका महान् सिंहनाद आकाशमें गूँज उठा
sañjaya uvāca | teṣām anyonya-suhṛdāṃ kṛte karmaṇi duṣkare | siṃhanādaḥ prahṛṣṭānāṃ divi spṛk sumahān abhūt ||
Sañjaya nói: Khi Kṛtavarman hoàn thành kỳ công khó nhọc ấy vì lợi ích của những chiến binh Kaurava vốn mong điều lành cho nhau, các dũng sĩ hân hoan đã cất lên tiếng gầm sư tử vang dội, tưởng như chạm tới trời cao. Trong đạo lý nghiệt ngã của chiến trận, việc ông đơn độc đứng vững—chặn đà tiến của đạo quân Pāṇḍava vốn khó bề khuất phục—trở thành điểm tụ của tình đồng đội và quyết tâm võ sĩ, đồng thời cũng làm cho bạo lực của ngày ấy thêm phần dữ dội.
संजय उवाच
The verse highlights how a single arduous deed performed for comrades can transform collective morale. Ethically, it shows the battlefield tension between loyalty to one’s side (mutual well-wishing and solidarity) and the escalating harm that such valor can enable within war.
Kṛtavarman performs a difficult martial exploit that benefits the Kaurava forces—described in the surrounding narration as checking the advance of the formidable Pāṇḍava host. The Kaurava warriors, overjoyed, respond with a thunderous lion-like shout that echoes as if reaching the sky.