कर्णपर्व — अध्याय ५९
Arjuna Breaks the Encirclement; Bhīma Reinforces
वज़िवजहतानीव शिखराणि धराभूताम् | “देखो, इन्द्रके वज़्से आहत होकर गिरनेवाले पर्वतशिखरोंके समान ये बड़े-बड़े हाथी भीमसेनके चलाये हुए नाराचोंसे विदीर्ण होकर पृथ्वीपर गिर रहे हैं
vajravajrahatānīva śikharāṇi dharābhūtām |
Sañjaya nói: “Hãy nhìn—như những đỉnh núi bị lưỡi tầm sét của Indra đánh vỡ rồi quăng xuống đất, những voi lớn này cũng vậy: bị các mũi tên nārāca do Bhimasena bắn ra xé toạc, chúng đang đổ sụp xuống mặt đất.” Hình ảnh ấy nhấn mạnh sức mạnh áp đảo được tung ra trong chiến trận và đà vận hành lạnh lùng, vô ngã của chiến tranh, nơi cả thân thể hùng vĩ nhất cũng ngã xuống như vách đá gãy vụn.
संजय उवाच
The verse highlights the stark impermanence of physical might: even the largest war-elephants fall when struck by superior force. Ethically, it reflects the Mahābhārata’s recurring reminder that power and pride are fragile in the face of time, fate, and the brutal logic of battle.
Sañjaya describes Bhīmasena’s devastating assault: Bhīma shoots nārāca arrows that split great elephants, which then crash to the ground. The fall is compared to mountain peaks knocked down by Indra’s thunderbolt.