अध्याय २९: कर्णस्य शल्यं प्रति शापस्मरणं च युद्धनिश्चयः | Chapter 29: Karṇa recalls curses to Śalya and declares resolve for battle
अथ तव नरदेव सैनिका- स््तव च सुता: सुरसूनुसंनिभा: । अमितबलपुर:सरा रणे कुरुवृषभा: शिनिपौत्रमभ्ययु:
atha tava naradeva sainikās tava ca sutāḥ surasūnusaṃnibhāḥ | amitabalapuraḥsarā raṇe kuruvṛṣabhāḥ śinipautram abhyayuḥ ||
Sañjaya nói: Rồi, tâu đại vương, quân sĩ của bệ hạ—cùng các hoàng tử, rực rỡ như con của chư thiên—tiến vào chiến trận. Được dẫn đầu bởi những dũng sĩ có sức mạnh vô lượng, những “hùng ngưu” bậc nhất của dòng Kuru lao thẳng về phía cháu của Śini. Câu kệ nêu bật đà xung kích của chiến tranh: niềm kiêu hãnh về huyết thống và sức mạnh thúc đẩy cuộc tấn công, dù gánh nặng đạo lý của cuộc tương tàn vẫn phủ lên chiến địa.
संजय उवाच
The verse highlights how martial pride—strength, lineage, and leadership—can propel men into violence. Ethically, it points to the tragic momentum of war: even ‘godlike’ princes and mighty leaders rush forward, while the deeper dharmic cost of attacking kin and allies remains implicit.
Sañjaya reports to Dhṛtarāṣṭra that the Kaurava troops and Dhṛtarāṣṭra’s sons, led by very powerful warriors, advance in the battle and charge against Śini’s descendant—Sātyaki.