Subhadrā’s Petition to Kṛṣṇa for the Revival of Parīkṣit (अभिमन्युज-प्राणरक्षा-प्रार्थना)
ततः: कृष्णं समासाद्य कुन्तिभोजसुता तदा । प्रोवाच राजशार्दूल बाष्पगद्गदया गिरा,नृपश्रेष्ठट उस समय श्रीकृष्णके निकट पहुँचकर कुन्तिभोजकुमारी कुन्ती नेत्रोंसे आँसू बहाती हुई गदगद वाणीमें बोली--
tataḥ kṛṣṇaṃ samāsādya kuntibhojasutā tadā | provāca rājaśārdūla bāṣpagadgadayā girā ||
Rồi Kuntī, ái nữ của Kuntibhoja, tiến đến gần Kṛṣṇa. Nước mắt tuôn trào, giọng bà nghẹn vì xúc động, bà cất lời—xưng tụng Người là bậc hổ tướng giữa các quân vương. Cảnh ấy mở ra một lời cầu khẩn nặng tính đạo lý: sau những tàn phá của chiến tranh, Kuntī tìm đến Kṛṣṇa như bậc chỉ đường và đấng hộ trì đáng tin; nỗi đau và sự gấp gáp của bà làm tăng sức nặng luân lý cho điều bà sắp thưa xin hay thổ lộ.
वैशम्पायन उवाच
The verse highlights the ethical seriousness of seeking guidance in moments of sorrow and moral complexity: Kuntī approaches Kṛṣṇa not in pride but in humility and grief, implying that dharma is best pursued through honest self-disclosure and reliance on wise counsel.
Vaiśampāyana narrates that Kuntī comes near Kṛṣṇa and begins to speak, her words interrupted by tears and emotion. The verse functions as a transition into Kuntī’s forthcoming address—setting a tone of lament, urgency, and moral appeal.