Strī-satkāra (On honoring women) — Mahābhārata 13.46
एताः कृत्याश्च कार्याश्च कृताश्च भरतर्षभ | न चैकस्मिन् रमन्त्येता: पुरुषे पाण्डुनन्दन
etāḥ kṛtyāś ca kāryāś ca kṛtāś ca bharatarṣabha | na caikasmin ramanty etāḥ puruṣe pāṇḍunandana ||
Vipula nói: “Hỡi bậc tráng sĩ dòng Bharata, hỡi con của Pāṇḍu, những người đàn bà ấy như tà thuật đoạt mạng: một khi đã được một người đàn ông ‘nhận lấy’, họ lại trở nên thích hợp để kẻ khác cũng ‘nhận lấy’ nữa. Họ không thủy chung với một người đàn ông; lòng luyến ái của họ không ở yên một chỗ.”
विपुल उवाच
The verse uses a harsh metaphor to warn that unchaste or unreliable attachment leads to instability in relationships; ethically, it cautions against conduct that breaks exclusive commitment and undermines trust.
Vipula is advising a Pāṇḍava addressee within Anuśāsana-parvan’s moral instruction, characterizing certain women as fickle—once accepted by one man, they may turn to another—thus framing a warning about fidelity and self-restraint.