Śakra–Śambara Saṃvāda: Brāhmaṇa-sevā, Anasūyā, and Vāg-bala (शक्रशम्बरसंवादः)
जो इन ब्राह्मणोंके भी पूजनीय हों उन पुरुषोंका भी सुस्थिर चित्तसे पूजन करे; क्योंकि उनके शान्त रहनेपर ही सारा राष्ट्र शान्त एवं सुखी रह सकता है ।।
te pūjyās te namaskāryā mānyās te pitaro yathā | teṣv eva yātrā lokānāṁ bhūtānām iva vāsave ||
Những ai mà chính các Bà-la-môn ấy còn tôn thờ, thì nhà vua cũng phải thờ kính với tâm trí vững bền; bởi chỉ khi họ an hòa, toàn cõi quốc gia mới có thể yên ổn và hạnh phúc. Họ đáng được phụng thờ, đáng được đảnh lễ, đáng được tôn kính như cha. Quả thật, sự tiếp nối đời sống và trật tự của loài người nương tựa nơi họ, như sinh kế của muôn loài nương tựa Vāsava (Indra), đấng ban mưa.
भीष्म उवाच
The verse teaches that brāhmaṇas are to be revered like fathers—worthy of worship, salutation, and honor—because the stability and well-being of society depend upon them, just as life depends on Indra’s rain. A king should therefore maintain their contentment and peace to secure the realm’s peace.
In the Anuśāsana Parva, Bhīṣma is instructing Yudhiṣṭhira on dharma, especially rājadharma. Here he emphasizes the king’s duty to honor brāhmaṇas and explains their societal importance through the analogy of Indra sustaining beings by rain.