Gautama–Śakra Saṃvāda: Karma, Loka-bheda, and the Restoration of the Elephant
प्रभास, मानसरोवर तीर्थ, त्रिपुष्कर नामक महान् सरोवर, पवित्र नैमिषतीर्थ, बाहुदा नदी, करतोया नदी, गया, गयशिर, स्थूल बालुकायुक्त विपाशा (व्यास), कृष्णा, गंगा, पंचनद, महाहृद, गोमती, कौशिकी, पम्पासरोवर, सरस्वती, दृषद्वती और यमुना--इन तीर्थोमें जो व्रतधारी महात्मा जाते हैं, वे ही दिव्य रूप धारण करके दिव्य मालाओंसे अलंकृत हो गोलोकमें जाते हैं और कल्याणमय स्वरूप तथा पवित्र सुगंधसे व्याप्त होकर वहाँ निवास करते हैं। धृतराष्ट्र उस लोकमें भी नहीं मिलेगा ।। गौतम उवाच यत्र शीतभयं नास्ति न चोष्णभयमण्वपि । न क्षुत्पिपासे न ग्लानिर्न दुःखं न सुखं तथा,गौतम बोले--जहाँ सर्दीका भय नहीं है, गर्मीका अणुमात्र भी भय नहीं है, जहाँ न भूख लगती है न प्यास, न ग्लानि प्राप्त होती है न दुःख-सुख, जहाँ न कोई द्वेषका पात्र है न प्रेमका, न कोई बन्धु है न शत्रु, जहाँ जरा-मृत्यु, पुण्य और पाप कुछ भी नहीं है, उस रजोगुणसे रहित, समृद्धिशाली, बुद्धि और सत्त्वगुणसे सम्पन्न तथा पुण्यमय ब्रह्मलोकमें जाकर तुम्हें मुझे यह हाथी वापस देना पड़ेगा
gautama uvāca | yatra śītabhayaṁ nāsti na coṣṇabhayam aṇv api | na kṣutpipāse na glānir na duḥkhaṁ na sukhaṁ tathā ||
Gautama nói: “Có một cõi giới nơi không còn sợ lạnh, cũng chẳng có dù chỉ chút sợ nóng; nơi đó không khởi lên đói khát; không có mỏi mệt, và cũng không có khổ hay lạc theo nghĩa thông thường. Đó là trạng thái vượt khỏi những đối đãi trói buộc đời sống hữu thân—được mô tả như một thế giới thanh tịnh, an nhiên, mà người có kỷ luật và người công chính đạt đến. Khi viện dẫn cõi giới ấy, Gautama nêu rõ chân trời đạo đức: phần thưởng đích thực không phải tiện nghi giác quan, mà là tự do khỏi những điều kiện sinh ra dục vọng, mệt mỏi và khổ não.”
गौतम उवाच
The verse points to a transcendent state beyond bodily and emotional dualities (heat/cold, hunger/thirst, pleasure/pain). Ethically, it elevates disciplined righteousness and detachment as the path toward a higher, purified mode of existence rather than pursuit of sensory satisfactions.
Gautama is speaking and describing a realm characterized by the absence of physical hardships and ordinary affective opposites. In the broader Anuśāsana context, such descriptions function as moral instruction—linking conduct, vows, and merit to higher destinations and emphasizing the superiority of spiritual attainment.