Draupadī Meets Kṛṣṇa’s Queens — Narratives of the Lord’s Marriages and the Queens’ Bhakti
श्रीसत्योवाच सप्तोक्षणोऽतिबलवीर्यसुतीक्ष्णशृङ्गान् पित्रा कृतान् क्षितिपवीर्यपरीक्षणाय । तान् वीरदुर्मदहनस्तरसा निगृह्य क्रीडन् बबन्ध ह यथा शिशवोऽजतोकान् ॥ १३ ॥ य इत्थं वीर्यशुल्कां मां दासीभिश्चतुरङ्गिणीम् । पथि निर्जित्य राजन्यान् निन्ये तद्दास्यमस्तु मे ॥ १४ ॥
śrī-satyovāca saptokṣaṇo ’ti-bala-vīrya-su-tīkṣṇa-śṛṅgān pitrā kṛtān kṣitipa-vīrya-parīkṣaṇāya tān vīra-durmada-hanas tarasā nigṛhya krīḍan babandha ha yathā śiśavo ’ja-tokān
Śrī Satyā nói: Phụ vương ta đã sắp đặt bảy con bò đực vô cùng mạnh mẽ, sừng sắc như dao, để thử sức các vua cầu hôn ta. Nhưng Đức Śrī Kṛṣṇa, Đấng thiêu rụi kiêu mạn của các dũng sĩ, đã dễ dàng khuất phục và trói chúng lại như trẻ nhỏ đùa trói dê con. Nhờ dũng lực ấy, Ngài “mua” ta bằng chiến công; rồi trên đường, Ngài đánh bại các vua chống đối và đưa ta đi cùng các thị nữ và đạo quân bốn binh chủng. Nguyện cho ta được đặc ân phụng sự Đức Chúa ấy.
In Canto 10, Kṛṣṇa accepts Satyā (Nagnajitī) by subduing seven extremely powerful bulls arranged by her father to test the strength of would-be grooms.
She highlights Kṛṣṇa’s effortless supremacy—what was impossible for proud kings became, for Him, a playful act done with ease.
Worldly power often breeds arrogance, but true greatness is mastery without ego—devotees remember that the Lord can humble pride and make the impossible effortless.