
Chương 4 mở ra theo lối truyền thuật nhiều tầng: Sūta thuật lại câu hỏi của Dharaṇī, và Varāha đáp bằng việc kể rằng vua Ākāśarāja đã đặt tên cho người con gái sinh từ Địa Mẫu là “Padminī”. Câu chuyện chuyển sang nơi cư trú vườn/rừng của Padmāvatī, khi hiền giả Nārada bất ngờ hiện đến. Theo lời thỉnh cầu của Padmāvatī, Nārada trình bày tỉ mỉ các lakṣaṇa—những tướng mạo cát tường trên thân thể—và kết luận rằng dung sắc của nàng “Viṣṇu-yogya” (xứng hợp với Viṣṇu), ví như Lakṣmī. Khi Nārada biến mất, Padminī/Padmāvatī cùng các bạn vào Puṣpāṭavī hái hoa xuân; muôn loài hoa được liệt kê, khiến khu rừng hiện lên như không gian vừa nghi lễ vừa mỹ lệ. Bỗng một con voi dữ xuất hiện làm mọi người kinh hãi, nhưng tình thế đổi chiều khi một nhân vật cưỡi ngựa, tay cầm cung, rực sáng theo dáng vẻ biểu tượng bước tới—Śrīnivāsa/Veṅkaṭādri-nivāsin, tự xưng là “Kṛṣṇa” thuộc dòng Sūrya theo cách kể địa phương. Các thiếu nữ nói không thấy “īhāmṛga” mà chàng tìm, chất vấn việc chàng vào rừng cấm của hoàng gia và hỏi danh tính. Chàng nói đến để săn bắn, rồi thừa nhận bị cuốn hút khi thấy Padmāvatī; các bạn nàng cảnh báo hình phạt của vua, và chàng vội rời đi về phía núi cùng tùy tùng.
No shlokas available for this adhyaya yet.