
Chương này tiếp tục lời thuyết giảng của Sūta về sự vĩ đại của Veṅkaṭādri/Veṅkaṭācala. Bản văn khẳng định mọi tīrtha—cả trên cõi trần lẫn trong vũ trụ—đều hiện diện trong núi Veṅkaṭa, khiến nơi đây trở thành một “tiểu vũ trụ” của thánh địa. Thần chủ được mô tả theo biểu tượng Vaiṣṇava cổ điển: cầm śaṅkha–cakra, mặc pītāmbara, mang bảo châu Kaustubha, nêu bật năng lực hộ trì và sự thanh tịnh đặt nền trên Veda. Câu chuyện cho thấy sự tham dự rộng khắp của các vùng trong việc phụng sự hằng năm, đồng thời đặt trong bối cảnh lễ hội tháng Bhādrapada, nơi việc đến dự nghi lễ gắn liền với sự tẩy trừ cấu uế. Chi tiết quan trọng là Brahmotsava: Brahmā được nói là đã thiết lập nghi thức dhvaja-ārohaṇa (dựng cờ) vào tháng Kanyā, và lễ hội thường niên trở thành điểm hội tụ của loài người, chư thiên, gandharva, siddha cùng các dvija uyên bác. Qua chuỗi so sánh tôn xưng (như Gaṅgā trong các dòng sông, Viṣṇu trong các vị thần), Veṅkaṭa được xác quyết là “uttamottama” giữa các kṣetra. Phần phalaśruti kết luận ca ngợi việc lắng nghe với lòng sùng kính sẽ đưa đến địa vị cao quý trong cảnh giới của Viṣṇu. Chương cũng giới thiệu Śrīsvāmi-puṣkariṇī như một tīrtha chính yếu và mô tả Thần hiện diện gần đó, được Lakṣmī ôm ấp, ban ân phúc cho người cầu nguyện.
No shlokas available for this adhyaya yet.