
Trong Adhyāya này, các hiền triết thỉnh hỏi Sūta về đại uy lực (vaibhava) của Śrī Swāmi Puṣkariṇī/Swāmi-tīrtha, nơi được nói rằng chỉ cần tưởng niệm cũng có thể đưa đến giải thoát. Sūta đáp rằng người ca ngợi, thuật lại, hay tắm tại thánh địa này sẽ không phải chịu cảnh rơi vào danh mục hai mươi tám địa ngục. Chương tiếp đó liệt kê tên các cõi địa ngục và nêu những lỗi đạo đức tương ứng với quả báo: chiếm đoạt tài sản và quan hệ của người khác; oán ghét cha mẹ và bậc học giả; trái đường Veda; gây hại, làm rối loạn chúng sinh; tà dâm; khuấy phá bằng bè phái phi dharma; hành vi bất tịnh; bạo lực với loài vật; giả hình trong nghi lễ. Sau mỗi ví dụ đều có lời khẳng định như điệp khúc: tắm ở Swāmi-tīrtha sẽ ngăn khỏi sa vào cảnh ấy. Phần phalaśruti kết luận rằng công đức nơi đây tương đương các đại tế lễ và đại bố thí, có thể tẩy sạch ngay cả trọng tội, và làm phát sinh trí tuệ, ly tham, cùng sự sáng trong của tâm. Chương cũng cảnh báo đừng xem lời tán thán là phóng đại; sự hoài nghi bị xem là nguy hại cho đời sống tâm linh. Cuối cùng, việc thấy, tắm, ca ngợi, chạm đến và đảnh lễ tại tīrtha được trình bày như con đường trọn vẹn để vượt sợ hãi tử vong và đạt bhukti–mukti (phúc lạc thế gian và giải thoát).
No shlokas available for this adhyaya yet.