
Remembrance of Vishnu (The Greatness of Smaraṇa and Bhakti)
Pārvatī hỏi: phải nhớ niệm (smaraṇa) Ananta-Vāsudeva như thế nào để mê lầm (moha) không trở lại. Mahādeva (Śiva) đáp bằng chuỗi ví dụ về sự nhớ niệm liên tục: như người khát nhớ nước, người rét nhớ lửa, kẻ yêu nhớ người thương; cũng vậy, người sùng tín phải luôn tưởng niệm Viṣṇu. Chương này mở rộng thành giáo lý về nhân duyên của bhakti: nhờ gần gũi bậc thánh (satsaṅga) mà lòng sùng kính bừng dậy; và tính phổ quát của nó: bất cứ tâm thế nào hướng về Janārdana, dù là đối nghịch, rốt cuộc cũng có thể dẫn đến cảnh giới của Ngài. So với của cải, học vấn và nghi lễ cầu thiên giới, kinh nhấn mạnh uy lực của thánh danh (nāma) và tâm ý bên trong (bhāva), nêu chuyện Ajamila để tỏ rõ sức cứu độ của danh hiệu. Phần cuối hòa trộn lời dạy mang sắc thái Vedānta về sự hiện hữu khắp nơi của Thượng Đế với phân tích tâm và nghiệp. Kết luận: bhakti và smaraṇa diệt tội, ban vô úy, và đưa người tu đến Vaikuṇṭha.
No shlokas available for this adhyaya yet.