Adhyāya 14: Sudēṣṇā Sends Sairandhrī to Kīcaka’s House (सुदेष्णा–सैरन्ध्री–कीचक संवादः)
“क्या तुम कामदेवके अंगोंसे क्रीड़ा करनेवाली अतिशय रूपवती रति हो? सुभ्रु! तुम चन्द्रमाकी परम उत्तम प्रभाके समान अत्यन्त उद्भासित हो रही हो ।।
api cekṣaṇapakṣmāṇāṁ smitaṁ jyotsnopamaṁ śubham | divyāṁśuraśmibhir vṛttaṁ divyakāntimanoramam ||
Vaiśampāyana nói: “Nàng có phải là Rati, tuyệt sắc giai nhân vui đùa cùng thân thể của thần Ái Dục (Kāmadeva) chăng? Hỡi người mày ngài, nàng rạng rỡ như ánh trăng thượng hảo. Mi mắt khép hờ và nụ cười cát tường của nàng tựa ánh trăng, làm lòng người hoan lạc. Khuôn mặt như trăng của nàng, được bao quanh bởi những tia sáng thiêng, tỏa ra vẻ huy hoàng siêu phàm khiến tâm trí say đắm. Thấy vậy, trong khắp thế gian này, có người đàn ông nào lại không rơi vào quyền lực của dục vọng?”
वैशम्पायन उवाच
The verse highlights how sensory beauty can overpower self-control, implicitly warning that desire (kāma) can seize the mind when one is captivated by outward charm; ethical steadiness requires vigilance over the senses.
Vaiśampāyana narrates a scene of admiration in which a woman’s beauty is described through lunar imagery—moonlight-like smile and radiant face—suggesting that any man who beholds her would be stirred by desire.