Virāṭa-parva Adhyāya 13 — Kīcaka’s Proposition and Draupadī’s Dharmic Refusal
कभी वे प्रतिपक्षीको गोदमें घसीट लाते, कभी खेलमें ही उसे सामने खींच लेते, कभी आगे-पीछे, दायें-बायें पैंतरे बदलते और कभी सहसा पीछे ढकेलकर पटक देते थे। इस तरह दोनों दोनोंको अपनी ओर खींचते और घुटनोंसे एक- दूसरेपर प्रहार करते थे। उस सामूहिक उत्सवमें पहलवानों और जनसमुदायके निकट उन दोनोंमें केवल बाहुबल, शारीरिक बल तथा प्राणबलसे किसी अस्त्र- शस्त्रके बिना बड़ा भयंकर युद्ध हुआ। राजन! इन्द्र और वृत्रासुरके समान भीम और जीमूतके उस मल्लयुद्धमें सब लोगोंका बड़ा मनोरंजन हुआ। सभी दर्शक जीतनेवालेका उत्साह बढ़ानेके लिये जोर-जोरसे हर्षनाद कर उठते थे || ३०-- ३२ ।। ततः शब्देन महता भर्त्सयन्तौ परस्परम् | व्यूढोरस्कौ दीर्घभुजौ नियुद्धकुशलावुभौ । बाहुभि: समसज्जेतामायसै: परिघैरिव,तदनन्तर चौड़ी छाती और लंबी भुजावाले, कुश्तीके दाँव-पेचमें कुशल वे दोनों वीर गम्भीर गर्जनाके साथ एक-दूसरेको डाँट बताते हुए लोहेके परिघ (मोटे डंडे)-जैसी बाँहोंसे बाँहें मिलाकर परस्पर भिड़ गये। फिर विपुलपराक्रमी शत्रुहन्ता महाबाहु भीमसेनने गर्जना करते हुए, जैसे सिंह हाथीपर झपटे, उसी प्रकार झपटकर जीमूतको दोनों हाथोंसे पकड़कर खींचा और ऊपर उठाकर उसे घुमाना आरम्भ किया। यह देख वहाँ आये हुए पहलवानों तथा मत्स्यदेशकी प्रजाको बड़ा आश्चर्य हुआ
tataḥ śabdena mahatā bhartsayantau parasparam | vyūḍhoraskau dīrghabhujau niyuddhakuśalāv ubhau || bāhubhiḥ samasajjetām āyasaiḥ parighair iva |
Vaiśampāyana nói: Khi thì họ kéo đối thủ lê vào lòng mình, khi thì ngay trong cuộc đấu lại giật hắn ra trước mặt; khi thì đổi thế tiến lui, trái phải; khi thì bất thần đẩy lùi rồi quật ngã. Cứ thế, cả hai lôi đối phương về phía mình và dùng đầu gối mà đánh. Trong lễ hội đông người ấy, giữa các đô vật và dân chúng Matsya, không hề có vũ khí, họ vẫn giao chiến dữ dội chỉ bằng sức tay, sức thân và khí lực. Tâu Đại vương! Như Indra và Vṛtra, trận vật của Bhīma và Jīmūta làm mọi người say mê; khán giả đồng thanh reo hò vang dội để cổ vũ kẻ mà họ mong sẽ thắng. Rồi, giữa tiếng gầm lớn, hai dũng sĩ ngực nở tay dài, tinh thông miếng vật, vừa quát mắng thách thức nhau vừa áp sát, khóa tay vào nhau như những chùy sắt, lao vào cuộc so tài khốc liệt.
वैशम्पायन उवाच
The passage highlights controlled strength: even in fierce rivalry, the contest is framed as regulated wrestling rather than weaponed violence. It underscores discipline, endurance, and mastery of technique—power guided by rules and public accountability.
Two expert wrestlers—identified in context as Bhīma and Jīmūta—taunt each other, then lock arms and grapple. Their arms are compared to iron clubs, emphasizing the intensity of the bout, which captivates the Matsya crowd.