Adhyāya 208: Aṅgirasī-kanyāḥ
Enumeration of Aṅgiras’ daughters and attribute-names
दानशिष्टा: सुखॉल्लोकानाप्रुवन्तीह च श्रियम् । पीडया च कतलत्रत्रस्य भृत्यानां च समाहिता:,जो दानसे अवशिष्ट वस्तुका उपयोग करनेवाले हैं, वे श्रेष्ठ पुरुष इस लोकमें सम्पत्ति और परलोकमें सुखमय लोक प्राप्त करते हैं। शिष्ट पुरुषोंक पास जब उत्तम पुरुष कुछ माँगनेके लिये पधारते हैं, उस समय वे अपनी स्त्री तथा कुट॒म्बी जनोंको कष्ट देकर सभी मनोयोगपूर्वक अपनी शक्तिसे अधिक दान देते हैं। न्यायपूर्वक लोकयात्राका निर्वाह कैसे हो? धर्मकी रक्षा और आत्माका कल्याण किस प्रकार हो? इन्हीं बातोंकी ओर उनकी दृष्टि रहती है
dānaśiṣṭāḥ sukhāḷ lokān āpnuvantīha ca śriyam | pīḍayā ca kuṭumbasya bhṛtyānāṃ ca samāhitāḥ ||
Người thợ săn nói: “Những ai sống bằng phần còn lại sau khi bố thí thì được thịnh vượng ở đời này và đạt các cõi an lạc ở đời sau. Dẫu việc ấy làm gia thất và người nương tựa phải chịu căng thẳng, bậc có kỷ luật chân chính vẫn một lòng hướng về sự cho đi—dâng tặng với sự chú tâm trọn vẹn, thậm chí vượt quá khả năng bề ngoài của mình. Ánh nhìn của họ luôn đặt vào việc duy trì hành trình đời sống bằng công chính, gìn giữ dharma, và bảo đảm phúc lợi cho tự thân.”
व्याध उवाच
Charity practiced with discipline—so that one lives on what remains after giving—brings prosperity here and happiness hereafter; the exemplary keep their focus on justice, protection of dharma, and inner welfare even when giving is difficult for the household.
In the Vyādha’s discourse on dharma, he explains the ethical stature of generous, disciplined people: they give attentively and sometimes beyond their comfort, prioritizing righteous conduct and spiritual good over mere accumulation.