Adhyāya 188: Mārkaṇḍeya’s Account of Yuga-Decline and the Restoration Motif
Kali-yuga to Kalki
नौस्थश्न मां प्रतीक्षेथास्ततो मुनिजनप्रिय । आगमिष्याम्यहं शुद्भी विज्ञेयस्तेन तापस,“मुनिजनोंके प्रेमी तपस्वी नरेश! उस नावमें बैठे रहकर आप मेरी प्रतीक्षा कीजियेगा। मैं आपके पास अपने मस्तकमें सींग धारण किये आऊँगा। उसीसे आप मुझे पहचान लेंगे। इस प्रकार यह सब कार्य आपको करना है। अब मैं आपसे आज्ञा चाहता हूँ और यहाँसे जाता हूँ। उस महान् जलराशिको आपलोग मेरी सहायताके बिना पार नहीं कर सकेंगे
nausthaś ca māṃ pratīkṣethās tato munijanapriya | āgamiṣyāmy ahaṃ śṛṅgī vijñeyas tena tāpasa ||
Mārkaṇḍeya nói: “Hỡi đức vua khổ hạnh, người được các bậc hiền triết yêu mến, hãy ngồi yên trên thuyền và đợi ta. Ta sẽ trở lại, trên đầu mang một chiếc sừng; nhờ dấu ấy mà ngươi sẽ nhận ra ta. Hãy làm đúng như vậy. Nay ta xin cáo từ và rời khỏi đây—vì nếu không có sự trợ giúp của ta, các ngươi sẽ không thể vượt qua biển nước mênh mông này.”
मार्कण्डेय उवाच
The verse emphasizes disciplined trust in wise instruction: when a sage prescribes a specific course of action and a clear sign for recognition, one should follow it carefully, especially in situations of danger where self-reliance is insufficient.
Mārkaṇḍeya instructs the ascetic king to stay in the boat and wait. He promises to return with a horn on his head as an identifying mark, and warns that crossing the immense waters will not be possible without his assistance.