Akṛtavraṇa’s Account Begins: Gādhi–Satyavatī–Ṛcīka and the Bhārgava Lineage Prelude
कान्यकुब्जे महानासीत् पार्थिव: सुमहाबल: । गाधीति विश्रुतो लोके वनवासं जगाम ह,इसी समय इस भूतलपर कान्यकुब्जदेशमें एक महाबली महाराज शासन करते थे जो गाधिके नामसे विख्यात थे। वे राजधानी छोड़कर वनमें गये और वहीं रहने लगे। उनके वनवासकालमें ही एक कन्या उत्पन्न हुई जो अप्सराके समान सुन्दरी थी। भारत! विवाहके योग्य होनेपर भृगुपुत्र ऋचीक मुनिने उसका वरण किया
kānyakubje mahān āsīt pārthivaḥ sumahābalaḥ | gādhīti viśruto loke vanavāsaṃ jagāma ha ||
Tại Kānyakubja, thuở ấy có một vị quân vương đại lực, bậc chúa tể hùng cường, danh tiếng vang khắp thế gian, tên là Gādhi. Từ bỏ đời sống nơi kinh thành, ông vào rừng cư trú. Câu kệ này mở đầu cho một mạch truyện về dòng dõi: một bậc đế vương quyền thế quay về khổ hạnh và đời sống lâm cư, để rồi những sự việc về sau được soi dưới ánh sáng của tiết chế, ly bỏ, và sức nặng của dharma trong mọi lựa chọn của vua chúa lẫn hiền triết.
अकृतव्रण उवाच
The verse highlights a dharmic tension central to epic ethics: even a powerful king may choose restraint and withdrawal (vanavāsa), suggesting that true greatness is not only martial strength but also the capacity for renunciation and disciplined living.
The speaker introduces King Gādhi of Kānyakubja, famed and powerful, who leaves his royal residence and goes to live in the forest. This functions as background for the ensuing story connected with his family line and later events.