Sanatsujāta on Vedic Learning, Truth (Satya), and the Discipline of Dama–Tyāga–Apramāda
कालेन पादं लभते तथार्थ ततश्न पादं गुरुयोगतश्न । उत्साहयोगेन च पादमृच्छे- च्छास्त्रेण पादं च ततोडभियाति,सनातनी विद्याके कुछ अंशको तथा उसके मर्मको तो मनुष्य समयके योगसे प्राप्त करता है, कुछ अंशको गुरुके सम्बन्धसे तथा कुछ अंशको अपने उत्साहके सम्बन्धसे और कुछ अंशको परस्पर शास्त्रके विचारसे प्राप्त करता है
kālena pādaṁ labhate tathārthaṁ tataś ca pādaṁ guruyogataś ca | utsāhayogena ca pādam ṛcchati śāstreṇa pādaṁ ca tato ’bhiyāti ||
Sanatsujāta giảng rằng tri thức muôn đời chỉ được con người đạt đến từng phần: một phần đến từ thời gian chín muồi và trải nghiệm sống; một phần từ sự gần gũi với bậc thầy chân chính; một phần từ nỗ lực có kỷ luật và nhiệt tâm của chính mình; và một phần nữa từ sự suy tư cẩn trọng về kinh điển. Vì thế, hiểu biết không đến đột ngột hay từ một nguồn duy nhất—mà dần dần viên mãn nhờ thời gian, sự chỉ dạy, tự lực tinh tấn và học hỏi bằng lý trí.
सनत्सुजात उवाच
True understanding arises gradually and from multiple supports: maturity over time, guidance from a competent teacher, one’s own energetic effort, and thoughtful engagement with scripture. Relying on only one of these leaves knowledge partial.
In the Sanatsujātīya discourse within Udyoga Parva, Sanatsujāta instructs Dhṛtarāṣṭra on higher knowledge and ethical clarity, emphasizing how such wisdom is actually acquired in lived human life—step by step, through time, teachers, effort, and śāstric reflection.