Udyoga-parva Adhyāya 30: Sañjaya’s Departure and Yudhiṣṭhira’s Commission of Greetings
भ्राता भ्रातरमन्वेतु पिता पुत्रेण युज्यताम् | स्मयमाना: समायान्तु पञ्चाला: कुरुभि: सह,'भाई-भाईसे मिले और पिता पुत्रसे मिले। पांचालदेशीय क्षत्रिय कुरुवंशियोंके साथ मुसकराते हुए मिलें। मेरी यही कामना है कि कौरवों तथा पांचालोंको अक्षतशरीर देखूँ। तात! भरतश्रेष्ठ दुर्योधन! हम सब लोग प्रसन्नचित्त होकर शान्त हो जाय, ऐसी चेष्टा करो”
bhrātā bhrātaram anvetu pitā putreṇa yujyatām | smayamānāḥ samāyāntu pañcālāḥ kurubhiḥ saha |
Yudhiṣṭhira nói: “Ước gì anh gặp lại em, và cha được đoàn tụ cùng con. Ước gì người Pañcāla đến với người Kuru, mỉm cười khi gặp nhau. Đó là điều ta mong: được thấy cả Kaurava lẫn Pañcāla thân thể không thương tích. Người thân mến—hỡi Duryodhana, bậc nhất trong dòng Bharata—hãy gắng sức để tất cả chúng ta được yên lặng, hòa giải, lòng dạ hoan hỷ.”
युधिछिर उवाच
The verse upholds dharma through reconciliation: even amid looming war, the highest aim is to restore familial bonds and prevent harm, seeking a settlement where all parties remain unharmed and peace is achieved through deliberate effort.
In the Udyoga Parva’s pre-war negotiations, Yudhiṣṭhira voices a heartfelt appeal for reunion between divided relatives and allies—Kurus/Kauravas and Pañcālas—urging Duryodhana to work toward calm, joyful peace rather than battle.