अध्याय २९७ — श्रेयः, धृति, दान-नियमाः
Welfare, Steadfastness, and Norms of Giving
क्षत्रियका पुत्र यदि समरांगणमें घायल होकर बाणोंकी चितापर दग्ध होता है तो वह देवदुर्लभ लोकोंमें जाता और वहाँ आनन्दपूर्वक स्वर्गीय-सुख भोगता है ।।
kṣatriyakā putra yadi samarāṅgaṇeṁ ghāyala hokara bāṇoṁ kī citā par dagdha hotā hai to vah devadurlabha lokoṁ meṁ jātā aur vahāṁ ānandapūrvak svargīya-sukha bhogatā hai || śrāntaṁ bhītaṁ bhraṣṭaśastraṁ rudantaṁ parāṅmukhaṁ paribaddhaśva-hīnam | anudyantaṁ rogiṇaṁ yācamānaṁ na vai hiṁsyathā bāla-vṛddhau ca rājan ||
Parāśara nói: “Nếu con trai của một Kṣatriya, bị thương nơi chiến địa và bị thiêu trên giàn hỏa bằng mũi tên, thì sẽ đến những cõi giới mà ngay cả chư thiên cũng khó tới, và ở đó hoan hỷ hưởng lạc thiên đường. Nhưng, tâu Đại vương, chớ đánh kẻ thù đã kiệt sức, kinh hãi, đã buông vũ khí, đang khóc, quay lưng bỏ chạy, mất ngựa và khí giới, đã thôi mọi nỗ lực chiến đấu, đang bệnh, hay đang van xin mạng sống; và cũng không nên giết kẻ thù là trẻ nhỏ hoặc người già.”
पराशर उवाच
The passage balances valor with restraint: heroic death in righteous battle is praised as leading to exalted realms, yet dharma forbids killing those who are helpless—exhausted, weaponless, fleeing, sick, pleading, or too young/old—because such killing violates the ethical limits of warfare.
Parāśara instructs a king on proper conduct in war. He first states the merit and heavenly reward associated with a Kṣatriya who dies wounded in battle, then immediately lays down prohibitions against slaying certain categories of vulnerable enemies, defining what honorable combat must exclude.