Adhyāya 199: Karma–Jñāna Causality and the Nirguṇa Brahman
Manu’s Instruction
ब्रह्म! यह मेरा हाथ जो आजसे पहले किसीके सामने नहीं फैलाया गया था, आज आपसे धरोहर लेनेके लिये आपके सामने फैला है। आप मेरा जो कुछ भी धरोहर धारण करते हैं, उसे इस समय मुझे दे दीजिये ।।
brāhmaṇa uvāca | saṃhitāṃ japata yāvān guṇaḥ kaścit kṛto mayā | tat sarvaṃ pratigṛhṇīṣva yadi kiñcid ihāsti me ||
“Hỡi Bà-la-môn! Bàn tay ta, vốn chưa từng giơ ra trước mặt ai, nay giơ ra trước ông để nhận vật ký thác. Điều gì ông đang giữ làm ký thác cho ta, xin hãy trao cho ta ngay lúc này.” Bà-la-môn nói: “Tâu Đại vương! Bao nhiêu công đức hay thiện hạnh mà thần đã tích lũy được khi tụng đọc Saṃhitā, xin Đại vương hãy nhận lấy tất cả như vật ký thác. Và nếu ở đây còn có bất cứ công đức nào khác thuộc về thần, xin cũng hãy thọ nhận.”
ब्राह्मण उवाच
Merit gained through sacred recitation and disciplined practice is treated as a real moral-spiritual asset, and the verse explores the ethics of offering and accepting such ‘wealth’—highlighting generosity, detachment from one’s own merit, and the responsibility of the recipient.
A Brahmin addresses a king and offers him all the virtue he has accumulated through reciting the Saṃhitā, asking the king to accept it fully—framing the exchange as a kind of deposit or entrusted holding of spiritual merit.