Jñāna-yoga and Karma-phala: Manu–Bṛhaspati on Akṣara and the Limits of Mantra
बहुकारं च सस्यानां वाहो वाहो गवां तथा । सबेरे और शाम दोनों समय विधिपूर्वक ब्राह्मणोंका पूजन (सेवा-सत्कार) करना चाहिये। यही व्यापारोंमें उत्तम व्यापारकी भाँति शोभा पाता है और यही खेतीमें सबसे अच्छी खेतीके समान प्रत्यक्ष फलदायक है। ब्राह्मणपूजक पुरुषके विविध अन्नोंकी वृद्धि होती है और उसे वाहनोंमें गोजातिके श्रेष्ठ वाहन सुलभ होते हैं
bahukāraṃ ca sasyānāṃ vāho vāho gavāṃ tathā | sabere aura śāma donoṃ samaya vidhipūrvaka brāhmaṇoṃkā pūjana (sevā-satkāra) karanā cāhiye | yahī vyāpāroṃmeṃ uttama vyāpārakī bhānti śobhā pāta hai aura yahī khetīmeṃ sabase acchī khetīke samāna pratyakṣa phaladāyaka hai | brāhmaṇapūjaka puruṣake vividha annoṃkī vṛddhi hotī hai aura use vāhanoṃmeṃ gojātike śreṣṭha vāhana sulabha hote haiṃ
Bhīṣma nói: Sáng và chiều, người ta nên theo đúng nghi thức mà tôn kính các Bà-la-môn bằng lễ bái và phụng sự cung kính. Việc ấy rạng rỡ như nghề cao quý nhất trong mọi nghề, và như lối canh tác tốt nhất, cho quả báo thấy ngay trước mắt. Với người chuyên tâm tôn kính Bà-la-môn, các thứ ngũ cốc tăng trưởng dồi dào; và trong các phương tiện chuyên chở, người ấy dễ được thứ thượng hạng—bò, loài vật ưu việt để kéo và cưỡi.
भीष्म उवाच
Bhishma teaches that honoring Brahmins with proper, regular hospitality and reverence—morning and evening—is a supreme dharmic practice that brings tangible worldly benefits: growth of food-grains and access to excellent cattle/means of conveyance.
In the Shanti Parva’s instruction on righteous conduct and social order, Bhishma continues advising on practices that sustain prosperity and dharma, here emphasizing Brahmin-honoring as a practical and ethically valued ‘best occupation’ with visible results.