Nārada–Vāyu–Śalmali Upākhyāna: Enmity with the Strong and the Primacy of Buddhi (नारद-वायु-शल्मलि उपाख्यानम्)
ऋषिर्दष्टवा नृपं तत्र जगहें सुभृशं तदा । कर्ता पापस्य महतो भ्रूणहा किमिहागत:,वहाँ जाकर उन्होंने मुनिके दोनों पैर पकड़ लिये और उन्हें धीरे-धीरे दबाने लगे। ऋषिने वहाँ राजाको देखकर उस समय उनकी बड़ी निन्दा की। वे कहने लगे--अरे! तू तो महान् पापाचारी और ब्रह्महत्यारा है। यहाँ कैसे आया? हमलोगोंसे तेरा क्या काम है? मुझे किसी तरह छूना मत। जा-जा, तेरा यहाँ ठहरना हमलोगोंको अच्छा नहीं लगता
ṛṣir dṛṣṭvā nṛpaṃ tatra jagarhe subhṛśaṃ tadā | kartā pāpasya mahato bhrūṇahā kim ihāgataḥ ||
Bhīṣma nói: Thấy nhà vua ở đó, vị hiền triết lập tức quở trách gay gắt: “Ngươi là kẻ gây nên trọng tội, kẻ sát hại bào thai—sao ngươi đến đây? Ngươi có việc gì với chúng ta? Đừng chạm vào ta bằng bất cứ cách nào. Đi đi—đi đi! Sự lưu lại của ngươi ở đây không làm chúng ta vừa lòng.”
भीष्म उवाच
Grave wrongdoing (especially acts treated as brahmahatyā-like, such as bhrūṇa-hatyā) brings social and ritual exclusion; moral accountability applies even to kings, and sages may enforce ethical boundaries by refusing contact.
A king approaches a sage (apparently seeking contact or help), but the sage, recognizing him as guilty of a severe sin, condemns him and orders him to leave, refusing even physical touch.