Draupadī’s Exhortation on Rājadharma and Daṇḍa (द्रौपद्याः राजधर्मोपदेशः)
न श्रुतेन न दानेन न सान्त्वेन न चेज्यया । त्वयेयं पृथिवी लब्धा न संकोचेन चाप्युत
na śrutena na dānena na sāntvena na cejyayā | tvayeyaṃ pṛthivī labdhā na saṃkocena cāpy uta ||
Vaiśampāyana nói: “Quyền bá chủ trên cõi đất này không phải ngươi giành được nhờ nghe thánh giáo, cũng không nhờ bố thí, không nhờ lời lẽ hòa giải thuyết phục, không nhờ cử hành tế lễ; và quả thật cũng chẳng phải do tự hạ mình hay van xin khiêm nhường mà có. Nó đến với ngươi bằng con đường khác—hàm ý sức mạnh và bạo lực hơn là những đức hạnh vốn làm cho quyền trị vì trở nên chính đáng.”
वैशम्पायन उवाच
The verse contrasts dharmic means of gaining authority—learning, generosity, conciliation, and sacrifice—with the implied reality that the realm was secured by non-dharmic means such as coercion or force. It questions the moral legitimacy of power when it is not grounded in virtue.
Vaiśampāyana, narrating the discourse in Śānti Parva, reports a pointed assessment addressed to a ruler: the earth/kingdom has not been obtained through recognized righteous practices (study, charity, diplomacy, ritual), nor through humble restraint—suggesting it was gained through harsher political action, setting up a reflection on rightful governance.