विसृजास्त्रं परं पार्थ राधेयो ग्रसते शरान् । ततो ब्रह्मास्त्रमत्युग्रं सम्मन्द्रय समयोजयत्
visṛjāstraṃ paraṃ pārtha rādheyo grasate śarān | tato brahmāstram atyugraṃ sammandraya samayojayat
Sañjaya nói: “Hãy phóng vũ khí tối thượng của ngươi, hỡi Pārtha! Rādheya đang nuốt chửng mọi mũi tên.” Rồi, sau khi trì tụng đúng thần chú, ông khởi động Brahmāstra vô cùng hung mãnh. Khoảnh khắc ấy cho thấy giữa cơn cuồng nhiệt chiến trường, tài nghệ và sự tự chế đều bị thử thách: khi tên thường trở nên vô dụng, các chiến binh buộc phải nâng lên những vũ khí có sức hủy diệt khủng khiếp, làm tăng căng thẳng giữa thắng lợi và giới hạn của chiến tranh theo dharma.
संजय उवाच
The verse highlights the ethical pressure-point of warfare: when conventional means fail, warriors may escalate to devastating divine weapons. It implicitly raises the question of restraint (dharma) versus the drive to win, since the use of ultimate weapons can endanger far more than the immediate opponent.
Sañjaya describes a critical exchange where Karṇa (Rādheya) neutralizes or ‘swallows’ incoming arrows. In response, the combatant (contextually Arjuna/Pārtha) invokes and deploys the extremely fierce Brahmāstra, signaling a sharp escalation in the duel.