राक्षसा: सह यादोभि: श्वसृगालाश्व कर्णत: । प्रेत, पिशाच, मांसभोजी पशु-पक्षी, राक्षस, जल-जन्तु, कुत्ते और सियार--ये कर्णके पक्षमें हो गये
sañjaya uvāca | rākṣasāḥ saha yādobhiḥ śvaśṛgālāśva karṇataḥ | preta-piśāca-māṃsabhogī paśu-pakṣī rākṣasa jala-jantu kutte aur siyār—ye karṇake pakṣaṃ ho gaye |
Sañjaya nói: Cùng với các Rākṣasa và người Yādava, chó, chó rừng và ngựa—lại thêm các preta và piśāca, những loài ăn thịt, thú và chim, các rākṣasa khác, sinh vật dưới nước và bọn ăn xác—đều được thấy đang ngả về phía Karṇa. Lời kể nhấn mạnh một bầu khí đạo đức u ám quanh doanh trại Karṇa, như thể những thế lực bất tường và bản năng săn mồi đang tụ lại nơi adharma bị cảm nhận là đang lấn thắng trong cuộc chiến.
संजय उवाच
The verse functions as an ethical-omenic signal: when a cause is perceived as sliding toward adharma, the narrative frames it as attracting predatory, impure, and fearsome forces—symbolizing moral decay, violence, and the breakdown of auspicious order.
Sanjaya reports to Dhritarashtra that various ominous beings and scavenger-like creatures are seen as siding with Karna’s faction, heightening the sense of dread and foretelling destructive outcomes around Karna’s camp in the ongoing battle.