निवार्य सेनां महतीं हत्वा शूरांश्व पार्थिवान्
nivārya senāṃ mahatīṃ hatvā śūrāṃś ca pārthivān
Sañjaya nói: Sau khi chặn giữ đạo quân mênh mông và giết các bậc quân vương dũng mãnh, chàng vẫn tiếp tục đẩy dòng chiến trận tiến lên—như hình bóng của đà nghiệt ngã nơi chiến trường, nơi sự kiềm chế theo mưu lược và sức sát phạt đứng kề nhau, làm dâng cao nỗi căng thẳng giữa bổn phận chiến đấu và cái giá bằng sinh mạng.
संजय उवाच
The line juxtaposes restraint (nivārya) with killing (hatvā), highlighting a central Mahābhārata tension: even when war is undertaken as a duty, ethical weight remains—discipline and strategy do not erase the human cost, and ‘dharma in battle’ is morally complex rather than triumphalist.
Sañjaya reports a battlefield episode in which a warrior (implied from context) first checks a large opposing force and then slays heroic kings—describing both tactical control over the enemy’s advance and the ensuing lethal engagement among rulers and champions.