कर्णभीमसमागमः | Karṇa–Bhīma Encounter
निर्जित्य समरे शूरो विरथश्न बलात् कृत: । “इसने वृष्णिवंशके प्रमुख वीर सात्वतशिरोमणि शूरवीर सात्यकिको समरांगणमें परास्त करके उन्हें बलपूर्वक रथहीन कर दिया था
nirjitya samare śūro virathaś ca balāt kṛtaḥ |
Sañjaya nói: “Sau khi đánh bại người ấy trong trận, vị dũng sĩ kia đã cưỡng bức tước đoạt chiến xa, khiến đối phương thành kẻ ‘vô xa’. Đó là dấu ấn của đà tiến tàn khốc của chiến tranh: nơi sức mạnh thường lấn át sự kiềm chế, và kẻ ngã xuống bị phơi ra trước hiểm nguy lớn hơn.”
संजय उवाच
The verse highlights how battlefield victory can escalate into harsh advantage-taking—making an opponent chariotless—raising ethical tension between sheer martial success and restraint within kṣatriya conduct.
Sañjaya reports that a heroic fighter defeats his opponent in combat and then, by force, causes him to lose his chariot, leaving him exposed and disadvantaged on the battlefield (contextually identified in the accompanying note as Sātyaki).