द्रोणपर्व — पञ्चदशोऽध्यायः (Droṇa Parva, Chapter 15): युधिष्ठिर-रक्षा तथा अर्जुनस्य शरवृष्टिः
निर्जित्य धार्तराष्ट्रांस्तु पाण्डवेया महारथा: । व्यरोचन्त रणे राजन् दीप्यमाना इवाग्नय:,राजन्! इस प्रकार आपके पुत्रोंकी जीतकर महारथी पाण्डव प्रज्वलित अग्नियोंकी भाँति रणक्षेत्रमें प्रकाशित होने लगे
nirjitya dhārtarāṣṭrāṁs tu pāṇḍaveyā mahārathāḥ | vyarocanta raṇe rājan dīpyamānā ivāgnayaḥ ||
Sañjaya thưa: Tâu Đại vương, sau khi khuất phục các con của Dhṛtarāṣṭra, những đại xa chiến binh của phe Pāṇḍava rực sáng giữa chiến địa như những ngọn lửa bừng cháy—hình ảnh cho thấy chiến thắng trong chiến tranh hiện ra thành khí thế và nhuệ khí hữu hình, dẫu cuộc chém giết vẫn nặng gánh đạo lý và tàn phá khôn lường.
संजय उवाच
The verse highlights how martial success makes a warrior’s presence and confidence visibly radiant—likened to fire—while implicitly reminding the listener that such brilliance arises within the grave, ethically charged setting of war.
Sañjaya reports to King Dhṛtarāṣṭra that the Pāṇḍava mahārathas have defeated the Dhārtarāṣṭra forces in that phase of the battle and are now conspicuously resplendent on the battlefield, like blazing fires.