अभिपेतुर्भुशं क्रुद्धाश्छादयन्तश्न॒ पाण्डवम् | भीष्मके धनुषका काटा जाना कौरव महारथियोंको सहन नहीं हुआ। द्रोण, कृतवर्मा, सिन्धुराज जयद्रथ, भूरिश्रवा, शल, शल्य और भगदत्त--ये सात महारथी अत्यन्त क़ुद्ध हो किरीटधारी अर्जुनकी ओर दौड़े तथा अपने दिव्य अस्त्र-शस्त्रोंका प्रदर्शन करते हुए पाण्डुनन्दन अर्जुनको अत्यन्त क्रोधपूर्वक बाणोंसे आच्छादित करने लगे
sañjaya uvāca | abhipeturbhuśaṃ kruddhāś chādayantaś ca pāṇḍavam |
Sañjaya nói: Trong cơn phẫn nộ không bờ bến, họ lao thẳng vào con trai của Pāṇḍu và, dồn ép thế công, bắt đầu lấy những loạt mưa tên phủ kín lấy chàng. Trong bầu khí đạo lý của chiến tranh, khoảnh khắc này cho thấy cơn giận và sự kình địch có thể khiến cả những đại chiến xa cũng dồn toàn lực vào một kẻ thù duy nhất, biến chiến trường thành phép thử của sức chịu đựng, ý chí và sự giữ trọn bổn phận đã chọn giữa bạo lực ngập tràn.
संजय उवाच
The verse highlights how anger (krodha) escalates conflict: when warriors act from wrath, violence intensifies and becomes collective and overwhelming. Ethically, it contrasts disciplined duty with passion-driven aggression, reminding the listener that inner states shape outer actions even in a dharma-framed war.
Sañjaya reports that opposing warriors, furious, charge at the Pāṇḍava—understood here as Arjuna—and begin to ‘cover’ him with a dense shower of arrows, indicating a coordinated, high-pressure assault on a key fighter.