Brāhmaṇa-vandana: Criteria for Veneration, Disciplined Speech, and Protective Kingship (अनुशासनपर्व, अध्याय ८)
इस प्रकार श्रीमहाभारत अनुशासनपर्वके अन्तर्गत दानधर्मपर्वमें कर्मफलका उपाख्यानविषयक सातवाँ अध्याय पूरा हुआ
samyag-uccaritā vācaḥ śrūyante hi yudhiṣṭhira | śuśrūṣamāṇe nṛpatau pretya ceha sukhāvahāḥ ||
Bhīṣma nói: “Hỡi Yudhiṣṭhira, lời nói được thốt ra đúng mực quả thật được lắng nghe và coi trọng. Khi một vị vua tha thiết muốn nghe, lời nói được phát biểu chuẩn xác ấy trở thành nguồn an lạc cả ở đời này lẫn sau khi chết. Vì thế ta kính trọng những Bà-la-môn học tập với lòng khiêm cung, tự chế các căn, lời nói ngọt hòa, đầy đủ cả tri thức kinh điển lẫn đức hạnh—những người biết Đấng Tối Thượng bất hoại—mà lời họ trầm sâu như mây sấm, ý nghĩa cát tường, làm vui lòng hội chúng như tiếng thiên nga.”
भीष्म उवाच
Bhishma teaches that rightly spoken, auspicious, and ethically grounded speech—especially from disciplined and learned persons—benefits both the present life and the afterlife, provided the listener (notably a king) is genuinely attentive.
In the Anushasana Parva’s instruction setting, Bhishma addresses Yudhishthira, praising the value of good counsel and describing the kind of learned, self-controlled Brahmanas whose deep and pleasing words should be heard in royal assemblies.