Adhyāya 60: Dāna vs. Yajña—Royal Giving, Protection, and Karmic Share
“जो केवल साग खाकर रहनेका नियम लेता है वह गोधनसे सम्पन्न होता है। तृण खाकर रहनेवाले मनुष्योंको स्वर्गकी प्राप्ति होती है। तीनों कालमें स्नान करनेसे बहुतेरी स्त्रियोंकी प्राप्ति होती है और हवा पीकर रहनेसे मनुष्यको यज्ञका फल प्राप्त होता है ।।
vaiśampāyana uvāca | nityasnānī bhaved dakṣaḥ sandhye tu dve japan dvijaḥ | maruṃ sādhayato rājan nākapṛṣṭham anāśake ||
Vaiśampāyana nói: “Người giữ hạnh chỉ ăn rau lá sẽ được sung túc về tài sản đàn bò; người sống bằng cỏ sẽ đạt cõi trời. Tắm gội đủ ba thời thì được nhiều thê thất; và sống như ‘uống gió’ thì được quả của tế lễ. Người tắm mỗi ngày trở nên khéo giỏi; người thuộc hàng ‘hai lần sinh’ nếu trì tụng japa vào hai thời giao hoàng (rạng đông và hoàng hôn) sẽ được công đức. Tâu Đại vương, kẻ tu khổ hạnh nơi sa mạc sẽ lên cõi trời; và kẻ sống không ăn (chỉ nương khí) sẽ được quả của một lễ hiến tế.”
वैशम्पायन उवाच
The verse links specific disciplines—daily bathing, sandhyā-time japa, severe austerity, and fasting—to corresponding fruits (competence, spiritual merit, heaven, and sacrificial reward), emphasizing that self-restraint and regular practice are forms of dharma that generate puṇya.
Vaiśampāyana continues instructive discourse to the king-listener, listing observances and austerities along with their promised results, as part of Anuśāsana Parva’s broader teaching on dharma, vows, and religious conduct.