तथा समुद्रो नृपते पूर्णो मृष्टस्य वारिण: । ब्राह्मणैरभिशप्तश्व बभूव लवणोदक:,नरेश्वर! समुद्र पहले मीठे जलसे भरा रहता था, परंतु ब्राह्मणोंके शापसे उसका पानी खारा हो गया
tathā samudro nṛpate pūrṇo mṛṣṭasya vāriṇaḥ | brāhmaṇair abhiśaptaś ca babhūva lavaṇodakaḥ ||
Cũng vậy, tâu Đại vương: biển cả thuở trước đầy nước ngọt trong lành; nhưng khi bị các Bà-la-môn nguyền rủa, nó trở thành nước mặn. Lời này nhấn mạnh sức mạnh đạo lý của ngôn từ Bà-la-môn, và ý niệm rằng ngay cả trật tự thiên nhiên mênh mông cũng có thể đổi thay bởi hệ quả của lỗi lầm và uy lực của một lời nguyền chính đáng.
अजुन उवाच
The verse highlights the ethical principle that actions and moral transgressions can bring far-reaching consequences, and it emphasizes the traditional belief in the potency of a Brahmin’s curse—righteous speech as a force that can reshape even the natural world.
Arjuna addresses a king and offers an illustrative example: the ocean, once sweet, became salty due to a curse from Brahmins. The example functions as a moral analogy within the discourse of Anuśāsana Parva.