Adhyaya 9
Vishnu KhandaVasudeva MahatmyaAdhyaya 9

Adhyaya 9

Skanda thuật lại một thời kỳ “đảo lộn chánh pháp” (dharma-viparyāsa) do sức mạnh của thời gian chi phối: Thịnh vượng—Śrī—rút khỏi ba cõi, khiến ngay cả các cõi trời cũng như suy giảm. Lương thực, thuốc men, sữa, châu báu và tiện nghi lần lượt cạn kiệt, gây nạn đói và xáo trộn xã hội. Vì đói khát, nhiều loài quay sang giết hại thú vật và ăn thịt; nhưng một số hiền thánh giữ vững saddharma thà chết chứ không nhận thứ thực phẩm ấy. Các bậc ṛṣi cao niên bèn giảng “āpaddharma” (pháp tắc thời nguy biến) dựa theo Veda để cứu người trong cơn khốn. Tuy vậy, bài giảng cho thấy sự trượt nghĩa trong diễn giải: những thuật ngữ mơ hồ và lối nói gián tiếp của Veda bị hiểu theo nghĩa đen, dần hợp thức hóa việc tế lễ bạo lực. Sự giết hại trong tế tự lan rộng, kể cả các nghi lễ “đại” tiêu biểu; đồ thừa sau tế lễ trở thành cớ biện minh cho việc ăn thịt, còn động cơ thì chuyển sang cầu tài, lo việc gia thất và mưu sinh. Hệ quả kéo theo là chuẩn mực xã hội suy đồi, hôn phối pha tạp phát sinh do nghèo đói và loạn lạc, adharma tăng trưởng; về sau lại có những trước tác xem đạo lý thời khủng hoảng ấy như thẩm quyền nhờ truyền thống. Rồi sau một thời gian dài, vua của chư thiên nhờ thờ phụng Vāsudeva mà thịnh vượng trở lại; bởi ân điển của Hari, saddharma được phục hồi, dù vẫn có kẻ tiếp tục tôn trọng chuẩn mực khẩn cấp cũ. Câu chuyện khép lại bằng việc đặt sự lan truyền của tế lễ sát sinh như một hiện tượng tùy thuộc lịch sử, gắn với thời tai biến.

Shlokas

No shlokas available for this adhyaya yet.