Adhyaya 17
Vishnu KhandaVasudeva MahatmyaAdhyaya 17

Adhyaya 17

Chương mở đầu khi Skanda mô tả một quang minh thần linh tràn ngập khắp nơi, được gọi là akṣara-brahman, mang dấu ấn sat-cit-ānanda. Các bậc hành giả yoga được nói là chỉ có thể trực nhận thực tại ấy sau khi vượt qua các trung tâm năng lực nội tâm (ṣaṭ-cakra) nhờ ân điển của Vāsudeva. Mạch truyện chuyển sang thị kiến về một ngôi đền và đại sảnh kỳ diệu, dựng bằng châu báu với những trụ cột rực sáng. Trong cảnh giới ấy, vị hiền triết chiêm ngưỡng Kṛṣṇa/Nārāyaṇa an tọa như Đấng Chúa Tể vô tướng (nirguṇa), được tôn xưng bằng nhiều danh hiệu: paramātman, para-brahman, Viṣṇu, Bhagavān. Tiếp đó là bức họa tôn nghiêm về dung mạo và biểu tượng: vẻ đẹp thanh xuân, trang sức, vương miện, đôi mắt như hoa sen, hương đàn, dấu Śrīvatsa, cây sáo, cùng sự hầu cận của Rādhā và các bậc đáng kính; các đức hạnh được nhân cách hóa và các vũ khí thần thánh cũng hiện diện. Cuối chương, Nārada phủ phục và dâng lời tán tụng (stuti), khẳng định bhakti là con đường thù thắng hơn mọi phương tiện khác để thanh tịnh và giải thoát, cầu xin lòng sùng kính không lay chuyển; Skanda kết lại bằng việc thuật rằng Thượng Đế đáp lời bằng ngôn từ ngọt như cam lộ.

Shlokas

No shlokas available for this adhyaya yet.