सहदेवस्य गोसंख्य-तन्तिपाल-रूपेण विराट-समागमः | Sahadeva’s Audience with Virāṭa as Cattle-Enumerator
Tantipāla
अपृच्छंश्वैव तां दृष्टवा का त्वं कि च चिकीर्षसि । उसे इधर-उधर भटकती देख बहुत-सी स्त्रियाँ और पुरुष उसके पास दौड़े आये तथा पूछने लगे--'तुम कौन हो? और क्या करना चाहती हो?”,वैशम्पायन उवाच एवं कृष्णा विराटस्य भार्यया परिसान्त्विता वैशम्पायनजी कहते हैं--विराटकी रानीने जब इस प्रकार आश्वासन दिया, तब पातिव्रत्य धर्मका पालन करनेवाली सती द्रौपदी उस नगरमें रहने लगी। जनमेजय! वहाँ दूसरा कोई मनुष्य उसका वास्तविक परिचय न पा सका
vaiśampāyana uvāca | apṛcchanś caiva tāṃ dṛṣṭvā kā tvaṃ kiṃ ca cikīrṣasi |
Vaiśampāyana nói: Thấy nàng đi lại bơ vơ, họ lập tức hỏi: “Nàng là ai, và nàng muốn làm gì?” Trong đoạn này, trọng tâm là lời nói dè dặt và sự tự chế giữa hiểm nguy: Draupadī, được hoàng hậu của Virāṭa che chở và trấn an, tiếp tục sống trong thành, giữ gìn tiết hạnh và phẩm giá; không ai ở đó có thể nhận ra thân phận thật của nàng.
वैशम्पायन उवाच
The verse highlights ethical vigilance in adversity: when one’s safety and dharma are at stake, one must practice restraint, careful self-presentation, and reliance on rightful protection, preserving dignity and moral integrity even amid suspicion.
Townspeople see an unfamiliar woman wandering and question her identity and purpose. In the surrounding context, Draupadī—reassured by Virāṭa’s queen—remains in the city under concealment, and no one recognizes who she truly is.