Dhaumya’s Enumeration of Eastern Tīrthas
Prācī-diś Tīrtha-kathana
तत्राभिषेकं कुर्वाण: पितृदेवार्चने रत: । अश्वमेधमवाप्रोति गतिं च परमां व्रजेत्,राजन! तदनन्तर पर्वतश्रेष्ठ चित्रकूटमें सब पापोंका नाश करनेवाली मन्दाकिनीके तटपर पहुँचकर उसमें स्नान करे और देवताओं तथा पितरोंकी पूजामें लग जाय। इससे वह अश्वमेधयज्ञका फल पाता और परम गतिको प्राप्त होता है
tatrābhiṣekaṃ kurvāṇaḥ pitṛdevārcane rataḥ | aśvamedham avāpnoti gatiṃ ca paramāṃ vrajet, rājan |
Pulastya nói: “Hỡi đại vương, ai cử hành lễ quán đảnh tại nơi ấy và một lòng chuyên chú thờ phụng chư thiên cùng tổ tiên, người ấy sẽ đạt công đức ngang với lễ tế Aśvamedha và đi đến cảnh giới tối thượng. Sau đó, khi đã đến ngọn núi bậc nhất là Citrakūṭa, và tới bờ sông Mandākinī—dòng nước có thể tiêu trừ mọi tội lỗi—hãy tắm gội tại đó rồi chuyên tâm kính lễ chư thiên và tiền nhân. Nhờ vậy, người ấy được quả báo của Aśvamedha và đạt mục tiêu tối cao.”
पुलस्त्य उवाच
Sincere ritual purity and devoted worship of gods and ancestors at a sacred tīrtha can confer extraordinary merit—symbolically equated here with the fruit of the Aśvamedha—and orient a person toward the highest spiritual destiny.
Pulastya instructs the king about a sacred sequence of pilgrimage acts: performing consecration, bathing at the Mandākinī by Citrakūṭa, and engaging in worship of devas and pitṛs; he states the resulting reward as Aśvamedha-like merit and attainment of the supreme goal.