वसत्यनर्हस्तद् दुःखं भूय एवानुसंस्मरन् । “रातमें उसीका स्मरण करके वह एक श्लोकको गाया करता है। सारी पृथ्वीका चक्कर लगाकर वह कभी किसी स्थानमें पहुँचा और वहीं निरन्तर उस प्रियतमाका स्मरण करके दुःख भोगता रहता है। यद्यपि वह उस दुःखको भोगनेके योग्य है नहीं
Chàng sống trong cảnh ngộ chẳng xứng đáng ấy, lại càng nhớ mãi nỗi khổ kia. “Đêm đến, chàng nhớ nàng mà ngâm một bài kệ. Lang bạt khắp cõi đất, khi đến được một nơi nào đó, chàng vẫn ở đó mà không ngừng tưởng niệm người yêu dấu, chịu đựng sầu đau—dẫu chàng vốn không đáng phải gánh nỗi khổ ấy.”
बृहृदश्च उवाच