विप्रणष्टां श्रियं चैषामाहर्ता पुनरज्जसा । नास्य जेता रणे कश्चिदजेता नैष कस्यचित्
Vaiśaṃpāyana uvāca: vipraṇaṣṭāṃ śriyaṃ caiṣām āhartā punar ajjasā | nāsya jetā raṇe kaścid ajeta naiṣa kasyacit | dharmaputro mahābāhur vilalāpa suvistaram ||
Vaiśaṃpāyana nói: “Người ấy sẽ mau chóng khôi phục lại cho họ cả vận may đã mất. Trong chiến trận không ai có thể khuất phục được người ấy; và người ấy cũng chẳng bao giờ bị ai khuất phục.” Thấy các em mình nằm gục ngã, Dharmaputra (Yudhiṣṭhira) cánh tay hùng mạnh than khóc rất lâu. Đoạn này đặt nỗi đau của Yudhiṣṭhira không chỉ là bi thương riêng tư mà là một khủng hoảng của dharma: sự sụp đổ khó hiểu của những người chính trực (không vết thương, không dấu chân) buộc chàng phải trấn định tâm trí, truy vấn những nguyên nhân vô hình, và tìm một cách ứng xử vẫn giữ trọn bổn phận giữa cơn bàng hoàng.
वैशग्पायन उवाच
The verse highlights steadiness in dharma amid shock: even when righteous order seems overturned (brothers fallen without visible cause), one must restrain despair, investigate rightly, and hold to duty—trusting that true strength restores lost śrī and is not easily overcome.
After finding Arjuna and the other brothers fallen, Yudhiṣṭhira grieves intensely. The verse praises an unconquerable hero who can quickly restore their lost fortune, while the surrounding narrative (as reflected in the provided passage) shows Yudhiṣṭhira composing himself to determine what extraordinary force has struck them.