ततो हर्म्यतलस्था सा महाहशयनोचिता । प्राच्यां दिशि समुद्यन्तं ददर्शादित्यमण्डलम्,तदनन्तर एक दिन कुन्ती अपने महलके भीतर एक बहुमूल्य पलंगपर लेटी हुई थी। उसी समय उसने (खिड़कीसे) पूर्वदिशामें उदित होते हुए सूर्यमण्डलकी ओर दृष्टिपात किया
tato harmyatalasthā sā mahāśayanocitā | prācyāṃ diśi samudyantaṃ dadarśādityamaṇḍalam ||
Rồi Kuntī—nằm nghỉ trên sân thượng hoàng cung, quen với chiếc sàng lộng lẫy—hướng mắt về phương Đông và thấy vầng Nhật luân đang lên. Cảnh bình minh lặng lẽ như khung nền cho tâm trạng nàng: trong tĩnh mịch của rạng đông, nàng hướng về Mặt Trời, chứng nhân của chân lý và bổn phận, như điềm báo cho sự suy xét về hành vi và hệ quả.
वैशग्पायन उवाच
The verse uses the dawn and the Sun—traditional symbols of clarity, truth, and moral witness—to set a reflective mood. It suggests a turn from private comfort toward awareness of duty and consequence, preparing the listener for ethically charged decisions that follow.
Vaishampayana narrates that Kuntī is lying/resting in the palace on a fine couch; she looks out toward the east and sees the Sun’s disk rising, marking the beginning of a new day and a transition into the next episode.