इस प्रकार श्रीमह्याभारत वनपर्वके अन्तर्गत कुण्डलाहरणपर्वमें सूर्य-कर्ण-संवादविषयक तीन सौ दोवाँ अध्याय पूरा हुआ
iti prakāraṁ śrīmahābhārate vanaparvake antargata-kuṇḍalāharaṇaparvaṇi sūrya-karṇa-saṁvāda-viṣayakaḥ trīśata-dvitīyo 'dhyāyaḥ samāptaḥ
Như vậy, chương thứ ba trăm lẻ hai của Vana Parva trong Śrī Mahābhārata, thuộc phần “Lấy đi đôi khuyên tai”, nói về cuộc đối thoại giữa Sūrya và Karṇa, đã kết thúc. Lời kết này đánh dấu sự khép lại của một đoạn truyện, nêu bật thế căng đạo lý giữa lời khuyên của thần linh và ý chí của con người, đồng thời đặt khung luân lý cho những lựa chọn của Karṇa về bố thí, danh dự và định mệnh.
वैशम्पायन उवाच
The colophon underscores the ethical frame of the Sūrya–Karṇa dialogue: divine guidance may warn of danger, yet a person’s chosen values—especially honor and generosity—shape action even under the shadow of fate.
This line is a closing colophon stating that the chapter dealing with the Sūrya–Karṇa conversation, within the Kuṇḍalāharaṇa episode of the Vana Parva, has concluded.