Āraṇyaka-parva, Adhyāya 17 — Śālva’s encampment and the Yādava counter-engagement at Dvārakā
ततो मोहं समापन्ने तनये मम भारत । मुमोच बाणांस्त्वरित: पुनरन्यान् दुरासदान्,भारत! मेरे पुत्रके मूर्च्छित हो जानेपर भी शाल्वने उनपर और भी बहुत-से दुर्धर्ष बाण शीघ्रतापूर्वक छोड़े
tato mohaṃ samāpanne tanaye mama bhārata | mumoca bāṇāṃs tvaritaḥ punar anyān durāsadān ||
Bấy giờ, hỡi Bhārata, khi con ta đã ngã vào cơn ngất lịm, Śālva vẫn không hề chùn tay; dù đối phương ở thế bất lực, hắn vẫn vội vã bắn tiếp những mũi tên khác, khó lòng chống đỡ. Đoạn này nêu bật đà tàn khốc của chiến trận: sự hung hãn có thể tiếp diễn ngay cả khi kẻ địch đã bị khuất phục, gợi nên một căng thẳng đạo lý giữa cuồng lực võ chiến và sự tiết chế.
वायुदेव उवाच
The verse highlights an ethical pressure-point in warfare: the capacity for relentless violence even when the opponent is incapacitated. It implicitly invites reflection on kṣatriya-dharma—whether valor should be tempered by restraint and compassion, or driven solely by victory.
Vāyudeva narrates that when his son became unconscious, Śālva did not pause; instead he quickly shot additional, formidable arrows at him, intensifying the assault despite the son’s helpless condition.