Hemakūṭa’s Marvels and Lomaśa’s Account of Ṛṣabha at Ṛṣabhakūṭa
Nandā–Kauśikī Tīrtha Passage
गन्धर्वोरगयक्षाश्न॒ समाजम्मुर्दिदृक्षव: । ततः पपात गगनाद् गड़ा हिमवतः सुता,भगवान् शंकरकी कही हुई यह बात सुनकर राजा भगीरथने एकाग्रचित्त हो प्रणाम करके गंगाजीका चिन्तन किया। राजाके चिन्तन करनेपर भगवान् शंकरको खड़ा हुआ देख पुण्यसलिला रमणीय नदी गंगा सहसा आकाशशसे नीचे गिरीं। उन्हें गिरती देख दर्शनके लिये उत्सुक हो महर्षियोंसहित देवता, गन्धर्व, नाग और यक्ष वहाँ आ गये। तदनन्तर हिमालयनन्दिनी गंगा आकाशसे वहाँ आ गिरी
gandharvoragayakṣāś ca samājaṁ mumudidṛkṣavaḥ | tataḥ papāta gaganād gaṅgā himavataḥ sutā ||
Khao khát được chứng kiến cuộc giáng hạ kỳ diệu, các Gandharva, Nāga và Yakṣa tụ hội thành một hội chúng. Rồi Gaṅgā, ái nữ của Himavat, từ trời rơi xuống. Cảnh tượng ấy nêu bật ý hướng thiêng liêng: lòng sùng kính nghiêm cẩn của Bhagīratha cảm động sự hiệp lực của thần linh, và cuộc giáng hạ của dòng sông trở thành một biến cố vũ trụ, được nhiều loài hữu tình thuộc các cõi chứng kiến.
लोगश उवाच
Steadfast, single-pointed devotion and righteous purpose can align human effort with divine forces; sacred acts meant for the welfare of others become events of cosmic significance.
As Gaṅgā descends from the sky, various classes of beings—Gandharvas, Nāgas, and Yakṣas—assemble eagerly to witness her arrival; the verse highlights the dramatic moment of her heavenly fall to earth.