Udyoga-parva Adhyāya 30: Sañjaya’s Departure and Yudhiṣṭhira’s Commission of Greetings
'शत्रुदमन नरेश! जब वे बालक थे, तब आपकी ही कृपासे उन्हें राज्य मिला था। पहले उन्हें राज्यपर बिठाकर अब अपने ही आगे उन्हें नष्ट होते देख उपेक्षा न कीजिये” ।। सर्वमप्येतदेकस्य नालं संजय कस्यचित् | तात संहत्य जीवामो द्विषतां मा वशं गम:,संजय! उन्हें यह भी बताना कि “तात! यह सारा राज्य किसी एकके ही लिये पर्याप्त हो, ऐसी बात नहीं है। हम सब लोग मिलकर एक साथ रहकर सुखपूर्वक जीवन-निर्वाह करें, इसके विपरीत करके आप शत्रुओंके वशमें न पड़े!
sarvam apy etad ekasya nālaṃ saṃjaya kasyacit | tāta saṃhatya jīvāmo dviṣatāṃ mā vaśaṃ gamaḥ ||
“Hỡi bậc khuất phục kẻ thù, tâu Đại vương! Khi họ còn thơ ấu, chính nhờ ân huệ của bệ hạ mà họ được vương quyền. Xin hãy đặt họ vững trên ngôi trước đã, rồi đừng thờ ơ nhìn họ diệt vong ngay trước mắt mình.” Và, hỡi Sañjaya, hãy thưa thêm: “Thưa phụ vương, cả vương quốc này không phải chỉ đủ cho một người. Xin chúng ta cùng sống hòa hợp, nương tựa nhau mà an cư; đừng làm trái điều ấy để rồi rơi vào tay kẻ thù.”
युधिछिर उवाच
Power and prosperity should not be monopolized; unity and shared governance prevent ruin. Yudhiṣṭhira urges restraint, cooperation, and avoidance of choices that hand advantage to hostile forces.
In the Udyoga Parva’s peace-effort context, Yudhiṣṭhira instructs Sañjaya to convey a conciliatory message: the realm can sustain many, so the parties should live together rather than provoke conflict that would place them at the mercy of enemies.